Bài Thơ Nghĩa Trang Văn Điển

Bài Thơ Nghĩa Trang Văn Điển
Nghĩa trang Văn Điển bắt đầu được cải tạo xây dựng duy trì, đảm bảo năng lực hiện có.

Nghĩa trang Văn Điển bắt đầu được cải tạo xây dựng duy trì, đảm bảo năng lực hiện có; chuyển đổi chức năng nhiệm vụ nghĩa trang Văn Điển sang phục vụ hoả táng, lưu giữ bình tro, hình thành công viên nghĩa trang Vĩnh hằng.

http://khudothimoi.com/images/tintuc/509/xay-dung-dai-hoa-than-hoan-vu-thanh-cong-vien-nghia-trang-02.jpg

Cô giáo mà tôi ấn tượng nhất trong thời gian là sinh viên của tôi, tôi thầm cảm ơn cô - một cô giáo đã đánh thức tôi biết tìm cho mình niềm vui, một thứ giải trí cho riêng mình. Mở đầu cho sự kiếm tìm đó của tôi là một bài thơ cô đã đọc cho lớp chúng tôi. Tôi đã đến với bài thơ này vì tôi hiểu nhà thơ nói gì, vì suy nghĩ của tôi cũng đang nằm trong đó. Bài thơ quả thực hay lắm, nội dung thấm thía vô cùng. Hi vọng ai đó đọc bài thơ này cũng hiểu được ý nghĩa của nó như tôi.

Bài thơ: Nghĩa trang Văn Điển - Trần Đăng Khoa;

Người hạnh phúc và người đau khổ

Đều gặp nhau trắng toát ở nơi này

Đều dài rộng như nhau vuông cỏ biếc

Đều ớn lạnh như nhau trong hơi gió heo may

Ôi thiên nhiên cảm ơn người nhân hậu

Những so le người kéo lại cho bằng

Ít nhất cũng là khi nằm xuống

Dưới mảnh gỗ rừng với một vầng trăng

Những nắm đất lặng thinh như trăm ngàn nắm đất

Ai hay đâu đây là những con người

Với bời bời nỗi niềm tâm sự

Đến bây giờ có lẽ vẫn chưa nguôi

Tôi đi giữa nổi chìm bao số phận

Người xưa vẫn đây mà có xa cách chi đâu

Tôi thầm gọi sao ko ai lên tiếng

Chỉ hoang vắng dưới chân và xương khói trên đầu

Cháu bé nào đây vài tháng tuổi

Giật mình nghe tiếng gió khóc u oa

Một cái với tay giữa lưng chừng trời đất

Cõi đời này thôi thế đã qua

Cụ già từ nơi đâu ko rõ

Lặn lội tìm ai về thành phố xa xôi

Rồi vấp ngã trước một tia nắng thoáng

Con cháu, anh em là sỏi đá quê người

Và cô em gái xinh tươi hiền dịu

Bao trái tươi chín ngọt vì em, em đã nhận được gì

Tấm áo hoa chờ em vào tiệc cưới

Có ai ngờ thành áo niệm lúc em đi

Trời rộng vô cùng đất cũng rộng vô cùng

Bới khoảng trống mỗi con người để lại

Cái khoảng trống nhỏ nhoi bằng chính vóc họ thôi

Mà cả thế giới này cũng ko sao bù nổi

Cái chết vẫn rình ta sau từng ngưỡng cửa

Cua đường hẹp chiều mưa vài sải nước gần bờ

Ta chả là gì giữa bốn bể bất chắc

Chỉ tích tắc khôn lường ta đã hóa người xưa

Ta muốn ví đời mình cùng ngọn cỏ

Ngọn cỏ yếu mềm, ngọn cỏ nhỏ nhoi

Nhưng khi ta đã nằm dưới mộ

Cỏ vẫn xanh biêng biếc ở trên đời

Trước thiên nhiên con người như khách trọ

Như ảo ảnh chập chờn thoáng đến thoáng lìa xa

Chúng ta sống bên nhau dẫu năm này tháng khác

Thì cũng chỉ là một thoáng dưới sân ga

Mặt trời nặn rồi mặt trời còn mọc lại

Ngôi sao rụng vào đêm vĩnh viễn chẳng luân hồi

Ta nghe tiếng thì thầm dưới những hàng bia đá

Con người ơi! Hãy thương lấy con người.